Mac Dinh Cuong

Loa phường

2021-04-24 14:44:00

Nghề luật không dành cho những kẻ háo danh và lười biếng!

Mới đây trên FB cá nhân của Luật sư Lê Thành kính đã có bài viết chia sẻ về nghề luật, theo đó luật sư đã khẳng định Nghề luật không dành cho những kẻ háo danh và lười biếng!

Theo đó Luật sư kính đã chỉ rõ thói háo danh và lười biếng sẽ không phù hợp với người làm nghề Luật

177141816

Háo danh

Háo danh là thói xấu của một bộ phận người Việt, đã được nhiều nhà nghiên cứu văn hóa như Nguyễn Văn Huyên, Trần Ngọc Thêm, Vương Trí Nhàn… đúc kết, chỉ ra. Học giả Đào Duy Anh nhận xét thẳng thắn về người Việt: “Hay khoe khoang, trang hoàng bề ngoài, ưa hư danh”. Thói xấu này thật đáng tiếc cũng rơi vào một bộ phận trong giới luật sư. Thói tật này gây hệ lụy không nhỏ, bởi khi các hệ giá trị được đánh giá sai thì dẫn tới nhiều hậu quả khó lường, đó là: bệnh thích danh hiệu, sính bằng cấp, ảo tưởng và vĩ cuồng.

Tôi từng nhận được những danh thiếp của các luật sư đàn anh hoặc mới vào nghề ghi chi chít các chức danh, có luật sư đưa một lúc nhiều danh thiếp với chức danh Tổng giám đốc của nhiều ngành nghề khác nhau như: Định giá, đấu giá, tư vấn thuế, môi giới bất động sản... Tôi tự hỏi không biết luật sư này có thời gian để nghỉ ngơi không nhỉ, hoặc tiền để đâu cho hết?!!! Có luật sư chỉ học ở nước ngoài bậc sau đại học rất ngắn ngủi, nhưng đi đâu cũng khoe là tốt nghiệp ở nước ngoài mà quên mất 4 năm đèn sách ở một trường luật trong nước...Có luật sư mới ra được vài đầu sách đã nghĩ mình là vĩ nhân!

Còn danh hiệu, tôi thường xuyên thấy ai đó tự hào post lên fb những giải thưởng này nọ về nghề luật được đăng trên tạp chí nước ngoài. Trung bình mỗi năm tôi nhận không dưới 20 thư điện tử từ nước ngoài rồi trong nước chào mời tham gia các giải thưởng, nhưng hầu như tôi chẳng quan tâm đến các email này.

Tôi không tin là khách hàng tìm đến luật sư vì thấy anh ta có bằng cấp cao, đã được đào tạo ở nước ngoài hay đã nhận giải thưởng ở đâu đó. Những lần gặp đầu tiên khách hàng thường hỏi tôi đại loại như: Đã hành nghề luật sư bao nhiêu năm rồi? Đã giải quyết nhiều vụ việc tương tự như vậy chưa? Văn phòng có bao nhiêu luật sư? Mức phí luật sư tính trên cơ sở nào, và ba la ba la....

Tôi thường tâm sự với các luật sư trẻ: Nghề luật sư không thể "đốt cháy giai đoạn" như một số ngành nghề khác, mà cần phải có thời gian để trải nghiệm, tích lũy kinh nghiệm, kỹ năng hành nghề và xây dựng dữ liệu khách hàng. Trên thực tế, khách hàng thường phân vân, không thật sự tin tưởng khi nhận được ý kiến tư vấn hoặc lời khuyên từ các luật sư có tuổi đời còn trẻ. Uy tín của nghề luật cũng vậy, nó sẽ tăng theo tỷ lệ thuận với thời gian hành nghề của luật sư.Tôi luôn tự nhắc nhở với mình : Chiếc áo không làm nên thầy tu! Và đến một độ tuổi nào đó bạn sẽ hiểu rõ câu tục ngữ: "Bần cư trung thị vô nhân vấn, Phú tại sơn lâm hữu khách tầm!".

Lười biếng

Ai đến văn phòng tôi cũng đùa: Gươm lạc giữa rừng hoa, để chỉ những bóng hồng át đấng nam nhi. Nhưng nhìn xung quanh thì nhiều văn phòng luật sư cũng rơi vào tình trạng khủng hoảng thừa và thiếu như chúng tôi! Nhiều năm làm việc với các cộng sự là nữ, có người đã gắn bó với tôi hơn 20 năm, tôi mới nghiệm ra rằng, đa số đồng nghiệp nữ siêng năng hơn phái nam trong nghiên cứu, mẫn cán và chịu áp lực tốt hơn trong công việc. Tôi gặp không ít những luật sư nam coi nhẹ nghiên cứu hồ sơ vụ việc và tra cứu các quy định của pháp luật.

Nhận được hồ sơ thay vì phải nghiên cứu thì đi hỏi ngay luật sư đồng nghiệp cách thức giải quyết như thế nào, thậm chí có người còn nhờ người yêu làm ở lĩnh vực khác tìm giúp văn bản pháp luật có liên quan đến vụ việc. Có luật sư tham gia tố tụng, nhưng công việc chính là tìm thẩm phán quen thân để xử lý công việc của khách hàng nên khi có kết quả thắng hay thua đều không thể trả lời khách hàng rõ ràng được lý do tại sao thắng hoặc tại sao thua!!!

Tôi cũng tham gia làm giám khảo các cuộc thi cấp chứng chỉ HNLS và thấy rất buồn, thất vọng khi đọc những hồ sơ thực hành sơ sài và cẩu thả của thí sinh chỉ nay mai thôi là đồng nghiệp của mình.

Tôi luôn tin rằng, muốn thành công trong nghề luật mỗi người phải cố gắng, nỗ lực tối đa để học hỏi, tích lũy, trau dồi kinh nghiệm và luôn giữ ngọn lửa đam mê nghề luật không bao giờ tắt. Nhà văn Lỗ Tấn đã từng nói: “Trên đường thành công không có vết chân của người lười biếng”. Đó là kim chỉ nam cho tôi và tất cả những người đã và đang theo đuổi nghề luật.

* Những gì tôi viết trên đây là sự trải nghiệm của tôi với nghề luật, không có mục đích ám chỉ ai. Xin vui lòng không suy diễn vì những động cơ khác!

Nguồn Kinh Le